Không thể hiểu lẫn nhau với tiếng Phổ thông hoặc Quảng Đông
Tiếng Khách Gia là một nhóm ngôn ngữ Trung Quốc riêng biệt — không phải "phương ngữ của tiếng Phổ thông" — với các thanh điệu khác nhau (sáu thanh trong tiếng Khách Gia Mai Huyện so với bốn thanh trong tiếng Phổ thông), từ vựng và ngữ pháp khác biệt. Thông dịch viên Phổ thông không thể hiểu được lời nói tiếng Khách Gia, và người nói tiếng Khách Gia có thể không hiểu tiếng Phổ thông. Tòa án và USCIS cần được thông báo rằng "thông dịch viên tiếng Trung" là không đủ — nhóm ngôn ngữ cụ thể mới là điều quan trọng.
Biến thể phương ngữ phụ giữa các cộng đồng Khách Gia
Tiếng Khách Gia bao gồm các phương ngữ phụ khác biệt đáng kể — Mai Huyện (梅县), Tứ Huyện (四縣), Hải Lục (海陸), Nhiêu Bình (饶平) và Trường Đinh (长汀) — với sự khác biệt về từ vựng, thanh điệu và phát âm có thể cản trở hiểu biết lẫn nhau. Thông dịch viên từ phương ngữ phụ Khách Gia sai có thể hiểu sai lời khai quan trọng. Chúng tôi xác nhận sự phù hợp phương ngữ phụ trước mỗi lần phân công.
Hệ thống tài liệu đa quốc gia
Người nói tiếng Khách Gia nhập cư từ Trung Quốc (tài liệu chữ giản thể CHND Trung Hoa), Đài Loan (tài liệu chữ phồn thể Trung Hoa Dân Quốc), Malaysia (hồ sơ song ngữ Malay-Anh), Indonesia (tài liệu bằng tiếng Indonesia) và Thái Lan (hồ sơ bằng tiếng Thái). Hệ thống đăng ký dân sự của mỗi quốc gia tuân theo các định dạng hoàn toàn khác nhau, và thông dịch viên phải giúp giải thích bối cảnh tài liệu đa dạng này cho người xét duyệt nhập cư.
Khoảng cách ngôn ngữ viết-nói
Tiếng Khách Gia chủ yếu là ngôn ngữ nói — tài liệu viết từ tất cả các quốc gia sử dụng chữ Hán tiêu chuẩn (giản thể hoặc phồn thể), không phải hệ thống chữ viết riêng của Khách Gia. Thông dịch viên phải làm cầu nối giữa văn bản tiếng Phổ thông viết trong tài liệu dân sự và giao tiếp bằng tiếng Khách Gia nói của khách hàng có thể không biết đọc tiếng Phổ thông nhưng thông thạo tiếng Khách Gia nói.